鹿柴
lù zhài
Chuồng Hươu
王维 (Wang Wei) · Tang Dynasty · 701–761
Văn bản gốc
空山不见人,
kōng shān bú jiàn rén,
但闻人语响。
dàn wén rén yǔ xiǎng.
返景入深林,
fǎn jǐng rù shēn lín,
复照青苔上。
fù zhào qīng tái shàng.
Translation (Vietnamese)
Trong những ngọn núi trống trải, không ai có thể thấy — nhưng tiếng vọng từ đâu đó vang lên. Ánh sáng mặt trời trở lại chiếu vào rừng sâu và chiếu sáng lại trên lớp rêu xanh.
Bối cảnh lịch sử
Đây là một trong hai mươi bài thơ trong "Tập thơ Wang River" (辋川集) của Wang Wei, mô tả cảnh vật xung quanh điền trang của ông ở núi Trung Nam gần Trường An. Chuồng Hươu là một địa điểm cụ thể trong tài sản của ông. Wang Wei sáng tác những bài thơ này trong những khoảng thời gian rút lui khỏi cuộc sống chính thức, chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Thiền (Zen) Phật giáo.
Phân tích văn học
Bài thơ này là một bài học về việc tạo ra bầu không khí thông qua sự vắng mặt. "Ngọn núi trống trải" với những tiếng vọng không thấy tạo ra một nghịch lý — sự trống trải không thực sự trống rỗng. Tia sáng mặt trời chiếu vào rừng sâu chỉ chiếu sáng lớp rêu, gợi ý rằng ánh sáng (hoặc con người) hiếm khi thâm nhập vào nơi này. Bài thơ thể hiện khái niệm Thiền về việc tìm thấy sự hiện diện sâu sắc trong sự trống rỗng rõ ràng.
Hình thức
Five-character Quatrain (五言绝句)
Chủ đề
Nature & Landscape