江雪

jiāng xuě

River Snow

柳宗元 (Liu Zongyuan) · Tang Dynasty · 773819

Văn bản gốc

千山鸟飞绝,

qiān shān niǎo fēi jué,

万径人踪灭。

wàn jìng rén zōng miè.

孤舟蓑笠翁,

gū zhōu suō lì wēng,

独钓寒江雪。

dú diào hán jiāng xuě.

Translation (Vietnamese)

Từ ngàn ngọn núi, chim đã biến mất; trên vạn nẻo đường, dấu chân người không còn. Một chiếc thuyền đơn độc, một ông già mặc áo tơi và đội nón — câu cá một mình trong tuyết lạnh trên sông.

Bối cảnh lịch sử

Liễu Tông Nguyên viết bài thơ này trong thời gian bị lưu đày chính trị ở Vĩnh Châu (Hồ Nam ngày nay). Bị đày ải vì vai trò của mình trong một phong trào cải cách thất bại, ông đã trải qua hơn một thập kỷ ở vùng sâu vùng xa phía nam. Bài thơ được đọc rộng rãi như một bức chân dung tự họa của nhà thơ trong cảnh lưu đày — cô đơn và không khuất phục. Đây là một trong những bài thơ Trung Quốc mang tính biểu tượng trực quan nhất, thường được mô tả trong tranh truyền thống.

Phân tích văn học

Bài thơ đạt được sự tĩnh lặng phi thường thông qua sự phủ định có hệ thống. Đầu tiên tất cả các loài chim biến mất, sau đó tất cả dấu vết của con người. Thế giới trống rỗng của tất cả sự sống ngoại trừ một ông già. Quy mô rất lớn (hàng ngàn ngọn núi, vạn nẻo đường) nhưng thu hẹp lại thành một điểm duy nhất (một chiếc thuyền, một hình người). Ông lão đánh cá, một mình trong một khung cảnh đóng băng, thể hiện sự chính trực của Khổng giáo — duy trì các nguyên tắc của một người bất chấp...

Hình thức

Five-character Quatrain (五言绝句)

Chủ đề

Nature & Landscape

Về tác giả Liu Zongyuan (柳宗元)

Liu Zongyuan was a Tang Dynasty essayist, poet, and political reformer. After a failed political reform, he was exiled to remote southern regions for the rest of his life. His poetry and prose reflect themes of isolation, resilience, and communion with nature. He is counted among the "Eight Great Prose Masters of the Tang and Song."

Thêm thơ để khám phá