春晓
chūn xiǎo
Buổi Sáng Mùa Xuân
孟浩然 (Meng Haoran) · Tang Dynasty · 689–740
Văn bản gốc
春眠不觉晓,
chūn mián bù jué xiǎo,
处处闻啼鸟。
chù chù wén tí niǎo.
夜来风雨声,
yè lái fēng yǔ shēng,
花落知多少。
huā luò zhī duō shǎo.
Translation (Vietnamese)
Trong giấc ngủ mùa xuân, bình minh đến mà không ai hay biết — khắp nơi tôi nghe tiếng chim hót. Tối qua có tiếng gió và mưa; ai biết có bao nhiêu cánh hoa đã rụng?
Bối cảnh lịch sử
Bài thơ đơn giản này là một trong những bài thơ đầu tiên mà trẻ em Trung Quốc học. Meng Haoran nắm bắt niềm vui buồn ngủ của việc ngủ muộn vào một buổi sáng mùa xuân, sau đó chuyển sang nỗi buồn nhẹ nhàng khi ông tự hỏi về những bông hoa bị gió mưa đánh rụng. Bài thơ có niên đại từ đầu thế kỷ 8.
Phân tích văn học
Bài thơ di chuyển qua các giác quan: trước tiên là cảm giác (sự ấm áp của giường), sau đó là thính giác (tiếng chim hót, rồi những âm thanh của mưa được nhớ lại), và cuối cùng là trí tưởng tượng (những bông hoa rụng). Câu hỏi kết thúc mở — nhà thơ không dậy để kiểm tra, để lại nỗi mất mát của vẻ đẹp như một suy nghĩ dai dẳng. Sự tương tác giữa sự thoải mái và sự tạm thời này là đặc trưng cho thẩm mỹ Trung Quốc.
Hình thức
Five-character Quatrain (五言绝句)
Chủ đề
Seasons & Time