凉州词
Liáng Zhōu Cí
Song of Liangzhou
王之涣 (Wang Zhihuan) · Tang Dynasty · 688–742
Văn bản gốc
黄河远上白云间,
huáng hé yuǎn shàng bái yún jiān,
一片孤城万仞山。
yī piàn gū chéng wàn rèn shān.
羌笛何须怨杨柳,
qiāng dí hé xū yuàn yáng liǔ,
春风不度玉门关。
chūn fēng bù dù yù mén guān.
Translation (Vietnamese)
Dòng sông Hoàng Hà vươn cao vào những đám mây trắng; một thành phố pháo đài cô đơn đứng giữa những ngọn núi cao mười ngàn feet. Tại sao cây sáo Qiang lại phàn nàn về những cây liễu? Gió xuân không bao giờ vượt qua ải Ngọc Môn.
Bối cảnh lịch sử
Một trong những bài thơ biên giới vĩ đại nhất (边塞诗) của triều đại Đường. Wang Zhihuan đã viết bài này khi đang đóng quân ở biên giới tây bắc. Liangzhou (Wuwei hiện đại, Cam Túc) là một thị trấn đồn trú ở biên giới trên Con đường Tơ lụa. Ải Ngọc Môn (Yumen Guan) đánh dấu ranh giới phía tây của đế chế Trung Quốc, phía bên kia là sa mạc rộng lớn của Trung Á.
Phân tích văn học
Bài thơ xây dựng từ hình ảnh vĩ đại nhất có thể — dòng sông Hoàng Hà dường như chảy ngược lên mây — đến âm thanh thân mật của cây sáo của người lính. "Cây liễu" trong câu thứ ba ám chỉ đến bài hát dân gian "Phá Liễu" (折杨柳), thường được chơi trong các buổi chia tay, khi những người du hành sẽ bẻ cành liễu làm quà tiễn biệt. Câu cuối cùng thật tàn nhẫn trong sự đơn giản của nó: gió xuân (sự ấm áp, văn minh, quê hương) thực sự không thể đến được nơi này bên ngoài ải. Nó thể hiện nỗi cô đơn của những người lính biên giới với một sự giản dị khiến nó càng trở nên mạnh mẽ.
Hình thức
Seven-character Quatrain (七言绝句)
Chủ đề
War & Frontier