游子吟
yóu zǐ yín
Song of the Wandering Son
孟郊 (Meng Jiao) · Tang Dynasty · 751–814
Văn bản gốc
慈母手中线,
cí mǔ shǒu zhōng xiàn,
游子身上衣。
yóu zǐ shēn shàng yī.
临行密密缝,
lín xíng mì mì féng,
意恐迟迟归。
yì kǒng chí chí guī.
谁言寸草心,
shéi yán cùn cǎo xīn,
报得三春晖。
bào dé sān chūn huī.
Translation (Vietnamese)
Một sợi chỉ yêu thương của người mẹ nằm trong tay — quần áo cho đứa con lang thang của bà. Trước khi con đi, bà khâu những đường kim mũi chỉ dày dặn, sợ rằng con sẽ lâu ngày không về. Ai nói tấc lòng của ngọn cỏ có thể đền đáp được sự ấm áp của ba mùa xuân ánh nắng?
Bối cảnh lịch sử
Mạnh Giao viết bài thơ này sau khi cuối cùng đã vượt qua kỳ thi đình ở tuổi 46. Bài thơ là một sự tôn vinh đối với mẹ của ông, người đã ủng hộ và tin tưởng ông qua nhiều thập kỷ thất bại và nghèo khó. Nó đã trở thành bài thơ Trung Quốc tiêu biểu về tình mẫu tử và được ngâm nga vào Ngày của Mẹ trên khắp thế giới nói tiếng Trung Quốc.
Phân tích văn học
Bài thơ tạo ra sức mạnh cảm xúc thông qua một hình ảnh cụ thể duy nhất: một người mẹ may quần áo cho đứa con trai sắp ra đi. Những "đường kim mũi chỉ dày dặn" tiết lộ sự lo lắng của bà — như thể may chặt hơn có thể bằng cách nào đó giữ con ở gần hơn hoặc bảo vệ con lâu hơn. Phép ẩn dụ kết thúc so sánh khả năng của đứa con để đền đáp mẹ mình với một ngọn cỏ cố gắng đền đáp mặt trời cho ba mùa ấm áp — một điều không thể.
Hình thức
Ancient Verse (古体诗)
Chủ đề
Love & Devotion
Về tác giả Meng Jiao (孟郊)
Meng Jiao was a Tang Dynasty poet known for his austere, emotionally intense style. He struggled in poverty for much of his life and did not pass the imperial examinations until age 46. His poetry often reflects themes of hardship, family bonds, and moral earnestness.